Zhihu| Tặng Em Quả Đào Ngọt - Chương 1
1
Sau khi thi xong đại học, bố mẹ tôi ra nước ngoài du lịch, bỏ tôi lại một mình ở nhà.
Ban đầu tôi thấy rất thoải mái, cho đến khi nghe được một tin sét đánh.
“Cái gì, dì Vương định nghỉ việc sao?!”
Tôi bật dậy khỏi ghế sofa, chạy vội xuống lầu.
Dì Vương đã thu dọn hành lý xong xuôi.
Tôi lao tới ôm lấy eo dì: “Dì Vương! Dì đi rồi con sống sao nổi đây!”
Không phải tôi làm lố đâu, thực sự là tôi không thể sống thiếu dì được!!
Từ cấp hai cho đến lúc tốt nghiệp cấp ba, tôi đã ăn cơm dì nấu suốt sáu năm trời, dạ dày của tôi đã quen với hương vị ấy rồi!
Chỉ nghĩ đến việc sau này không còn được ăn những món ngon ấy nữa, tim tôi đau nhói, không thở nổi.
Tôi khóc đến không thể ngừng.
Dì Vương cuống quýt đến nỗi đổ mồ hôi: “Ôi trời… giờ phải làm sao đây, lưng dì lại càng ngày càng đau nặng, bác sĩ dặn từ giờ dì phải nghỉ ngơi…”
“Hay là để con trai dì qua nấu cho con vài bữa nhé? Nó cũng thừa hưởng tay nghề của dì mà.”
Con trai của dì?
À, tôi nhớ ra rồi, hình như dì Vương có một người con trai.
Cũng tầm tuổi tôi.
Nhưng mà sao chứ?
Còn trẻ thế, chắc chắn nấu ăn sẽ không ngon bằng dì Vương!
Vả lại, hai người trai đơn gái chiếc, anh đến nấu ăn cho tôi thì cũng không tiện cho lắm!
Tôi vừa định từ chối thì thấy ở cửa xuất hiện một bóng dáng cao gầy.
“Mẹ, hành lý đã xếp hết lên xe rồi.”
“Con đến đúng lúc lắm! Lại đây, mẹ có chuyện muốn bàn với con.”
Bóng dáng ấy đẩy cửa lớn bước vào.
Tôi chớp chớp mắt vài cái.
Thế này, thế này, lớn lên được thế này thì dù nấu không ngon một chút, tôi cũng không phải là không thể chấp nhận.
Dì Vương kéo anh chàng đẹp trai ấy ra một góc thì thầm gì đó một lúc.
Anh đẹp trai quay đầu liếc nhìn tôi một cái, ngập ngừng một lúc, rồi lập tức thẳng tiến vào bếp.
Dì Vương bước lại gần, mỉm cười: “Vừa hay cũng gần đến giờ ăn rồi, nguyên liệu trong bếp đã sẵn sàng, dì để con trai dì nấu bữa trưa cho con trước, con thử ăn xem ngon không nha.”
“Nếu con thấy ổn, thời gian tới nó sẽ đến nấu ăn cho con, đến khi nào con tìm được một người giúp việc khác thì thôi, con thấy thế nào?”
Dì Vương làm ở nhà tôi lâu rồi, cũng có tình cảm với gia đình tôi.
Tôi cứ mơ mơ màng màng, gật đầu đồng ý.
Nửa tiếng sau, tôi ngồi trước bàn ăn, nhìn ba món một canh với màu sắc hấp dẫn, hương vị thơm ngon, mắt sáng rực lên.
Cơm nước xong, tôi ôm cái bụng no nê rồi ngẩng đầu nhìn dì Vương: “Dì định chiều nay đi phải không? Để con gọi tài xế đưa dì đi.”
2
Con trai dì Vương tên là Tống Trình, hiện đang là sinh viên đại học.
Ngày nào cũng vậy, cứ đến giờ là anh đến nhà tôi nấu ăn, nấu xong lại về, tuyệt đối không nán lại thêm chút nào.
Giao dịch này thật sự không tệ, một mối quan hệ lao động rất rõ ràng.
Thỉnh thoảng tôi còn có thể ngắm chút nhan sắc của anh, ăn cơm cũng thấy ngon miệng hơn hẳn.
Nhưng con người anh lại rất ít nói, mấy ngày liền chỉ có tôi là được ăn uống thoả mãn, chứ số câu nói giữa tôi và anh còn chưa đếm được trên đầu ngón tay.
Cho đến một tuần sau, khi bạn bè thời cấp ba tổ chức một buổi họp lớp.
Tôi trang điểm ăn mặc xinh đẹp, sáu giờ chiều đã lên đường.
Toàn là đám bạn trẻ mười bảy, mười tám tuổi, vừa ham chơi vừa biết chơi.
Chúng tôi ăn uống xong thì kéo nhau đi chơi ở khu trò chơi, mười giờ tối lại chuyển sang karaoke.
Có người thấy chỉ hát không thì nhàm, lại gọi thêm mấy chai rượu để chơi xúc xắc và đánh tú lơ khơ (phỏm).
Vận may của tôi thì cực tệ, đã đánh bạc là thua.
Sau vài ván, trước mặt tôi đã rỗng không hai chai bia.
“Đào Đào, cậu… còn cố được không?”
Cô bạn thân lại gần ngăn tôi lại.
Tôi xua tay: “Không sao, ván sau chắc chắn sẽ thắng.”
Nhìn vẻ mặt không đổi sắc của tôi, cậu ấy bán tín bán nghi.
Tôi đứng dậy: “Để tớ đi vệ sinh cái, rồi quay lại chiến thêm ba trăm hiệp.”
Bước chân tôi vẫn rất vững, đi thẳng đến cửa phòng, rồi… ngã sấp mặt xuống.
Các bạn học vội vàng đỡ tôi nằm lại trên sofa, vẻ mặt đầy lo lắng và sốt sắng.
“Làm sao bây giờ?”
“Ai biết nhà cậu ấy ở đâu không?”
“Không biết đâu… À? Điện thoại của cậu ấy đang reo kìa.”
Không biết đã bao lâu trôi qua, tôi nằm trên ghế sofa, ý thức như kẻ lang thang dần trở về, loáng thoáng nghe thấy giọng của Tống Trình.
“Để tôi đến đón cô ấy.”
Giọng anh trầm hơn bình thường.
Tôi cố gắng mở mắt nhìn, nhưng cảm giác trời đất xoay chuyển, rồi cảm nhận được l ai đó đỡ tôi lên, rồi cõng đi.
Tống Trình đã cõng tôi về nhà.
Khi tôi lao vào nhà vệ sinh nôn thốc nôn tháo, thoáng thấy trên bàn trong phòng khách là những món ăn đã nguội lạnh từ bao giờ.
Lúc ấy tôi mới lờ mờ nhận ra, hình như mình đã quên nói với Tống Trình là tối nay tôi đi họp lớp…
Chẳng lẽ người này nấu xong bữa cơm là đợi tôi cả tối luôn sao?
Thật là tội lỗi!
Tôi ôm chặt cái bồn cầu, nôn đến trời đất đảo lộn.
Chuyện sau đó… tôi không nhớ gì nữa.
Sau cú mất mặt to lớn trước Tống Trình, một thời gian dài sau đó, mỗi lần gặp anh tôi đều thấy ngượng ngùng.
Thế là tôi dứt khoát trốn ra ngoại ô ở nhà bà ngoại nửa tháng.
Nửa tháng sau, khi tôi quay lại từ nhà bà ngoại, bố mẹ tôi cũng đã về từ chuyến du lịch, hơn nữa còn tìm được một dì giúp việc mới không tồi.
Họ mời dì Vương và Tống Trình đến nhà ăn một bữa, còn tặng Tống Trình một phong bao lì xì lớn.
Nói rằng cả mùa hè này tôi đã tăng hẳn năm ký, công lao của anh không nhỏ.
Trong bữa ăn, tôi cắm đầu cắm cổ ăn.
Không hiểu sao lòng cứ thấy chột dạ, chẳng dám nhìn thẳng vào Tống Trình dù chỉ một lần.
Tôi tưởng sau bữa ăn này tôi và Tống Trình sẽ chẳng còn gì liên quan nữa.
Nhưng không ngờ, số phận thực sự thích trêu đùa con người ta như vậy.
3
Tôi chỉ biết Tống Trình là sinh viên đại học, nhưng chưa từng hỏi anh học ở đâu.
Một tháng sau, vào ngày lễ khai giảng của trường, tôi đã biết rồi.
Anh là sinh viên của trường Đại học S, lại còn là đàn anh hơn tôi một khóa.
Nhìn Tống Trình trên sân khấu đang tự tin phát biểu, đầu tôi như bị choáng váng.
Anh hoàn toàn không giống với hình ảnh Tống Trình ít nói như trong ấn tượng mà tôi từng biết.
Nhưng sự thật chứng minh, họ chính là một người.
Nhìn thấy vẻ mặt khác thường của tôi, bạn cùng phòng khẽ hỏi: “Có chuyện gì vậy? Sao cậu nhìn anh Tống học trưởng đến ngẩn người thế?”
Thấy tôi không đáp, cậu ấy liền truy hỏi thêm.
“Ơ, hai người quen nhau hả? Cậu với anh ấy là quan hệ gì vậy?”
“A,” tôi đang suy nghĩ mông lung, nghe cậu ấy hỏi thì trả lời theo phản xạ: “chỉ là quan hệ nấu cơm thôi.”
Tôi không cố ý hạ giọng, lời vừa nói xong thì không khí xung quanh lặng đi một chút.
Sau đó, mấy sinh viên mới xung quanh đồng loạt quay qua nhìn tôi.
Bạn cùng phòng cũng tròn mắt, mặt đỏ lên.
“Cái cậu này, sao nói thẳng vậy chứ.”
Tôi: “?!?”
Có gì không nói được sao?
Tối hôm đó, tôi mới hiểu ra phản ứng kỳ lạ của cậu ấy là thế nào.
Không phải, là do mạng xã hội bây giờ cập nhật từ lóng mới quá nhanh!
Nấu cơm, xào rau mà lại còn có hàm ý như thế sao??
Nhìn ảnh chụp màn hình bài đăng trên diễn đàn mà bạn gửi cho, tôi suýt ngất.
[Hóa ra Tống học trưởng lạnh lùng lại có ham muốn mãnh liệt đến vậy…]
[Đàn em đúng là cao tay đấy, chưa nhập học mà đã quyến rũ được Tống Trình rồi.]
[Cô gái đó trông có xinh không?]
[Ơ? Tống học trưởng không phải chưa có bạn gái sao? Chị khóa trên của tôi còn theo đuổi anh ấy mà, anh ấy nói hiện tại chưa muốn yêu đương gì cả…]
[À!!Thế mà lại giấu bạn gái, Tống Trình hóa ra là kẻ lăng nhăng à?]
[Ối trời, mọi người nhìn này! Tôi vừa thấy gì đây!? Tống Trình bị một cô gái chặn lại!]
Tôi ngớ người.
Người kia nhanh chóng đăng lên một đoạn video.
Tôi vô thức bấm vào xem.
Ban đầu hình ảnh còn rung lắc và mờ nhạt, nhưng sau đó ổn định lại.
Rõ ràng là video quay lén, trên màn hình là Tống Trình và một cô gái đứng ở góc hành lang tòa nhà học.
Cô gái giận dữ chất vấn: “Anh rõ ràng có bạn gái rồi mà còn cố tình tỏ ra độc thân? Anh quá đáng lắm!”
Gương mặt Tống Trình không chút biểu cảm, nhưng đột nhiên anh ngước nhìn về phía máy quay.
Người quay video hoảng hốt, chiếc điện thoại run lên.
Cuối đoạn video, chỉ nghe thấy một cái tát chát chúa.
Tôi xem đến đó, tay cũng bắt đầu run.
Giờ phải làm sao đây? Gây rắc rối to rồi…
Tôi định lên diễn đàn đăng bài đính chính.
Nhưng gõ đến một nửa, tôi lại do dự.
Nói gì bây giờ? Nói rằng mẹ anh là người giúp việc nhà tôi, anh chỉ thay mẹ đến nhà nấu ăn cho tôi sao? Nghe không hay lắm…
Đang phân vân thì một cuộc gọi đến.
Nhìn tên người gọi, suýt chút nữa tôi làm rơi điện thoại.
Là Tống Trình.
Tôi hít một hơi sâu, ấn nút nghe.
“Lâm Đào, có thời gian không? Ra ngoài gặp nhau nói chuyện.”