Thời gian cứ không ngừng trôi về phía trước. Đông qua, xuân đến, hạ về,… và rồi mùa hè cũng sắp tới lúc kết thúc. Nhưng trên dòng chảy cuộc đời ấy, đã có vô số người như dừng lại mãi ở khoảnh khắc ấy. Người đó có thể là bạn ấu thơ, cũng có thể là người bạn cũ năm nào, là người trong mộng năm ấy, nhưng cũng có thể là chính bản thân của quá khứ. Họ cứ nằm mãi nơi ký ức cũ dù ta có tiến về tương lai bao nhiêu bước đi nữa, rồi dần trở thành những dấu vết vĩnh hằng – những vệt ký ức mà thời gian khó có thể xóa nhòa.